LMHT - Hack Disconect Đã Giúp Tôi Quay Lại Với Gấu Như Thế Nào?

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015
Tâm sự của một độc giả có nickname Zacky Boy gửi tới GameStudio giải bày tâm sự về việc mình đã quay lại với người yêu vì bị hack disconnect quá nhiều trong Liên Minh Huyền Thoại.


Tôi có một niềm đam mê lớn đối với game online, đặc biệt là Liên Minh Huyền Thoại. Kể từ khi phát hành tại Việt Nam, đến nay tôi đã gắn bó với tựa game này hơn 3 năm trời.Hồi đó, khi vẫn còn là cậu sinh viên năm 3, tôi là một tay súng thiện xạ trong CF, đã lên được thiếu úy 4. Ngay từ khi LOL phát hành ở Việt Nam, tôi cùng các chiến hữu của mình tập tành chơi theo phong trào. Là sinh viên nên ngoài việc học, thời gian rảnh rỗi, dần dà, tôi bị mê hoặc bởi LOL. Khi chơi, tôi được trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc, từ vui vẻ, sảng khoái, đắc chí cho đến bực tức, cáu gắt, hay phải chịu đựng đồng đội đánh kém nhưng lại "trẻ trâu".
Cũng nhờ Liên Minh Huyền Thoại mà tôi đã có gấu! Nàng là em gái thằng bạn thân của tôi, ở quê lên Hà Nội học đại học năm nhất. Ngày đó, nàng chính là động lực để tôi ngừng chơi game trong suốt quá trình làm đồ án tốt nghiệp và tôi ra trường với tấm bằng khá trong tay. Tình yêu của chúng tôi cứ lớn dần theo tháng năm, cả hai đều xác định sau khi ra trường, công việc ổn định sẽ tiến tới hôn nhân.
Sau một thời gian dài thất nghiệp, chỉ có ăn rồi lại đi đánh xếp hạng thì cuối cùng, tôi cũng xin được việc tại một doanh nghiệp vừa. Thời gian đi làm, bận bịu, áp lực với công việc, cứ có thời gian rảnh rỗi là tôi lại chơi LOL. Một phần cũng bởi tôi không cân bằng được thời gian giữa công việc và chơi game nên sức khỏe tôi giảm sút nghiêm trọng, đi làm lúc nào cũng trong trạng thái lờ đờ, kiệt sức vì thức thâu đêm đánh xếp hạng.
Dường như tôi quên mất bên cạnh mình còn có một người con gái cần được yêu thương, chăm sóc và che chở. Cả tuần tôi và nàng chỉ gặp nhau một, hai lần để cho "đỡ nhớ". Nàng cũng than phiền, cũng ghét, càu nhàu suốt ngày vì tôi là một gã cả ngày chỉ biết có công việc, rảnh ra một tí là lại ôm máy tính chơi game. Có lần, khó khăn lắm chúng tôi mới gặp nhau được vì bận rộn, cả hai đứa đang ăn tối với nhau mà đến đồng đội gọi có kèo đánh giải, tôi đã buông bát đũa để đấy để đi... đánh BOSS làm nàng buồn bực, giận cả tuần trời.
Cãi nhau bao lần cũng chỉ vì những lần nàng bị bỏ mặc vì tôi mải chơi game, không có thời gian dành cho nàng. Sau nhiều lần được nàng khuyên bảo, thậm chí to tiếng, chê bai nhưng tôi vẫn chứng nào tật nấy, mặc dù cả hai vẫn còn tình cảm nhưng nàng vẫn quyết định chia tay tôi để tập trung chuyện học hành, thi cử quay, còn tôi trở lại con đường FA.
Sau cú sốc, phải mất một thời gian dài chôn mình với nỗi buồn mất người yêu, tôi ngậm ngùi lao đầu vào trong công việc, rảnh rỗi thì lại đánh LOL để quên đi tất cả những kỉ niệm buồn. Nhưng trong vòng hơn một tháng trở lại đây, tình trạng hack disconnect diễn ra tràn lan khiến tôi vô cùng ức chế, mệt mỏi. Trong một trận đánh rank team, cả 5 người chúng tôi đều thi đấu online, mỗi người ngồi một nơi khác nhau nhưng đồng loạt bị mất kết nối tới máy chủ khi mà chỉ còn ít phút nữa là phá hủy xong nhà địch. Có cố gắng thế nào đi chăng nữa, tôi cùng các chiến hữu cũng không thể nào kết nối lại được, trong khi đó máy, vẫn vào web, xem phim bình thường.
Tình trạng này cứ kéo dài mà chưa có cách khắc phục, các chiến hữu cứ lần lượt chuyển sang chơi DOTA 2, tôi cũng tập tành chơi thử xem sao. Tuy nhiên, từ cách thức, lối chơi đến cách tiếp cận, chiến thuật,... đối lập hoàn toàn với LMHT nên tôi cũng không thấy hứng thú nhiều lắm.
Tôi bắt đầu chơi game ít đi, không còn thức khuya nhiều nữa, sáng tôi đi chạy, chiều tan làm thì đi tập gym. Chúng ta đều biết, mọi thứ trên cuộc đời này đều ẩn chứa rủi ro nhất định. Vậy nên chẳng có thể nói trước được điều gì. Tuy nhiên, có một thứ chúng ta có thể coi là chắc chắn nhất, đó là bản thân mình. Vì vậy, tôi nhận ra rằng, tự yêu thương, chăm sóc cho bản thân là việc mà bất cứ ai cũng cần phải làm.
Tình cờ, tôi gặp lại nàng tại bể bơi Kim Liên. Thấm thoắt đã nửa năm kể từ ngày chia tay, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy tôi trong tình trạng "tràn đầy sức sống". Tôi không còn cái vẻ gầy gò ốm yếu, lúc nào cũng lờ đờ của một tên "nghiện" game nữa. Đôi mắt cũng không trũng sâu và quầng thâm thì cũng mờ dần. Nhìn thấy nàng, trái tim tôi vẫn rung lên từng nhịp thổn thức như hồi đầu mới gặp và tôi biết, khoảng thời gian bên cạnh nàng chính là lúc tôi sống có ý nghĩa nhất, hạnh phúc nhất.
Tôi mời nàng đi ăn tối, hẹn nàng đi café nhưng nàng một mực từ chối. Tôi cứ nghĩ nàng đã có người mới, lòng lại nao nao buồn, tự trách bản thân sao ngày đó lại để nàng khổ nhiều đến như vậy. Ấy vậy mà không! Qua một lần chat skype với anh trai nàng, tức là thằng bạn thân tôi đi du học ở Úc, hắn nói rằng thi thoảng nàng vẫn nhắc đến tôi, nàng vẫn chưa yêu ai khác. Tôi bắt đầu lên kế hoạch cho chiến dịch cưa đổ lại nàng một lần nữa. Cố gắng tự phân tích những mâu thuẫn của cả hai, tự hỏi nếu quay lại thì phải cư xử thế nào để tránh đi vào vết xe đổ đó. Tôi cũng không tự trách mình nhiều, không đổ lỗi cho LOL, cũng không hối tiếc, chỉ nghĩ giải pháp. Và nàng đã hoàn toàn bị thuyết phục trước một hình ảnh mới, suy nghĩ của tôi.
Chúng tôi quay lại với nhau, vẫn phải đối mặt với những mâu thuẫn vốn có từ thuở đầu gặp gỡ cho đến những chuyện mới nảy sinh trong khoảng thời gian xa cách. Vẫn có khó khăn, vẫn nhiều va chạm, thậm chí có khi phải tạm ngừng liên lạc ít hôm để suy nghĩ lại. Nhưng rồi, vẫn đi. Và bắt đầu nghĩ tới một tương lai xa hơn, nếu có kết hôn cũng sẽ chưa phải là kết thúc, sẽ còn bao gian khó mới nảy sinh, để giữ được tình yêu, luôn phải tự hoàn thiện mình không ngừng...

Tôi vẫn luôn là một fan trung thành của Liên Minh Huyền Thoại và tôi sẽ chơi nó, nhưng không phải bây giờ. Hy vọng NPH sẽ sớm đưa ra những chính sách mạnh tay và hợp lý để chấm dứt tình trạng hack disconnect trong Liên Minh Huyền Thoại để trò chơi được công bằng, có tính giải trí cao như mục đích ban đầu của tựa game này.
Tag: ,